Showing posts with label chuyện đời. Show all posts
Showing posts with label chuyện đời. Show all posts

Thursday, July 18, 2013

Ăn khế trả vàng

 Entry cũ bên Multiply.com tháng 10 năm 2010

Chuyện xưa kể rằng:...Trong ngôi làng nọ có một gia đình giàu có. Người anh thì ở nhà sang, còn người em thì ở Chòi lá.
Trước sân nhà người em có trồng một cây khế. Một hôm có một con quạ chẳng biết từ đâu đến đậu trên cây khế và ăn những quả khế trên cây. Người em thấy vậy mới nói rằng, gia đình ta chỉ có một cây khế nếu ngươi ăn hết thì gia  đình ta  phải
sống sao đây.

Monday, July 8, 2013

Luật và lệ !

Vợ ngoại tình với một cậu học sinh mới lớp 11. Cô ấy nói rằng đó là tình yêu mà cô cảm nhận được. Đã từ lâu cô mới thấy cuốn hút nóng bỏng như vậy. Trong khi con trai cô ấy đã học lớp 9. Cậu con trai ban đầu giận mẹ, sau đó chuyển sang giận ba. Nó nói rằng vì ba mà chuyện của mẹ khiến ai cũng biết và nó cảm thấy xấu hổ!

Sunday, March 3, 2013

Chuyện nghỉ hưu

Suốt tuần nay, báo chí râm ran chuyện tuổi nghỉ hưu, đặc biệt là đối với phụ nữ. 
Về mặt sức khỏe, có lẽ 55 tuổi đối với phụ nữ Việt Nam nghỉ hưu là vừa. Sau một thời dài vừa lo việc ở công sở, vừa đảm nhận trách nhiệm làm vợ, làm mẹ: vừa là nhà kinh tế tính toán chi tiêu, vừa là người giúp việc nội trợ bếp núc, vừa là vú em, vừa là y tá chăm sóc sức khỏe cho gia đình con cái..... Người phụ nữ 55 tuổi không ngã quỵ là may mắn lắm rồi. 
Mà hình như ở tuổi 55 đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu đãng trí, chân chậm, mắt mỏi, chưa kể những biến đổi về tâm sinh lý. Do vậy người ta cho phụ nữ 55 tuổi được nghỉ hưu là có cái lý của nó.
Tuy nhiên nói đi rồi cũng nói lại. Với xã hội ngày càng phát triển như hiện nay, công việc bếp núc nội trợ đã đỡ vất vả hơn rất nhiều : nào là bếp ga, bếp từ, bếp hồng ngoại thay cho những cái bếp un khói của than tổ ong, lá thông, mạt cưa và trấu của mấy chục năm trước.
Phụ nữ bây giờ không còn quá vất vả với vấn đề tả lót như trước. Đủ loại bỉm, màu sắc thật bắt mắt, sạch sẽ.
Rồi các loại sữa, các loại bột, cháo dinh dưỡng dành cho trẻ em...Tất cả mọi điều sẵn sàng giúp cho người phụ nữ cống hiến nhiều hơn cho xã hội.
Phụ nữ ngày càng học hỏi và đóng góp nhiều hơn. Đặc biệt ở ngành giáo dục, số lượng phụ nữ gần như áp đảo.
Từ khi bắt đầu đi học, chúng ta quy định số tuổi đi học như nhau không phân biệt nam nữ. Nhưng tới khi làm việc ngoài xã hội thì lại đưa ra tuổi hạn định. Với các chức vụ, yêu cầu về độ tuổi của nữ phải thấp hơn đồng thời tuổi về hưu của nữ cũng thấp hơn 5 năm so với nam giới.
Tại các trường Đại học và ở các Viện nghiên cứu, việc một nữ Tiến sĩ về hưu ở tuổi 55 cho thấy s phi lý khi so với một đồng nghiệp nam giới có trình độ thạc sĩ, năng lực kém hơn, lại làm việc kiểu chân trong chân ngoài !!!
Cũng có những trường hợp giữa các đồng nghiệp nam với nhau, một người do làm công tác quản lý, có điều kiện quan hệ tốt tìm cách chạy chức danh PGS, GS để được ở lại vài năm hưởng lương. Nhưng xét về năng lực cũng như khả năng đóng góp đầu đàn hầu như không đáp ứng nổi.
Đó là những vấn đề cần suy nghĩ thấu đáo, làm thế nào để tạo sự công bng giữa năng lực cống hiến và hưởng thụ. Làm thế nào để chứng tđược sự bình đẵng nam nữ. 
Trong thực tế hiện nay, hầu như nam giới quyết định mọi điều vì cơ chế cũng như chức năng của phụ nữ đã hạn chế nữ tham gia vào vai trò lãnh đạo điều hành công việc chung.
Thiết nghĩ, nhà nước cần có những định chế rõ ràng, công bằng. Làm sao để có thể tạo cơ hội cho những người có khả năng được làm việc để góp lợi ích chung đồng thời cũng tránh lãng phí tiền thuế của người dân.
Lẽ dĩ nhiên, đối với người có khả năng thì ở đâu người ta cũng làm được việc. Thậm chí nghỉ hưu sớm có lợi cho bản thân hơn.

Tuesday, February 12, 2013

Cái Tết kinh hoàng của nạn nhân axit

Mùa Xuân, mùa vui của mọi nhà. Thế nhưng, có nhiều người đang oằn mình chống chọi với những đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần do axit gây ra.

Tôi đến Khoa Phỏng Bệnh viện Chợ Rẫy - TPHCM một chiều cuối năm. Nghe những giai điệu Xuân rộn ràng vang lên từ chuông điện thoại của một người nuôi bệnh, một phụ nữ gầy gò, khuôn mặt héo úa đầy lo toan lau vội giọt nước mắt trên đôi gò má đen nhẻm. Bà là mẹ của chị Vũ Thị Luyn (30 tuổi, quê Nam Định), nạn nhân vụ tạt axit chấn động tại quận 4 - TPHCM vào đêm 28-1.
"Khuôn mặt ác quỷ cũng được nhưng đừng lấy của tôi đôi mắt"

Gần nửa tháng qua, mẹ chị Luyn luôn cận kề lo cho con gái từ miếng ăn đến giấc ngủ. Ứa nước mắt, bà kể: "Tôi chưa bao giờ nghĩ gia đình mình sẽ đón một cái Tết buồn thảm và thê lương như thế này. Thấy người ta rộn ràng đón Tết, phố xá cờ hoa rực rỡ mà ruột tôi như ai lấy dao cắt từng khúc. Lẽ ra giờ này, vợ chồng Luyn đang chở 2 đứa con đi chúc Tết ông bà, mấy đứa nhỏ cũng xúng xính bộ đồ mới. Vậy mà chỉ trong chốc lát, ước mơ nhỏ của gia đình tôi đã vụn vỡ...".
Thời tiết se lạnh cuối năm ở TPHCM đã làm cho chị Luyn và chồng là anh Thược đêm ngủ không tròn giấc, chỉ cần cựa mình là vết thương lại nhức nhối. Nước mắt lặng lẽ của người thân cứ lăn dài theo những cơn đau buốt của vợ chồng họ.
Chị Luyn đau đớn: Cho tôi một khuôn mặt ác quỷ cũng được, hãy để cho tôi một đôi mắt
Chị Luyn đau đớn: "Cho tôi một khuôn mặt ác quỷ cũng được, hãy để cho tôi một đôi mắt"
Chúng tôi cảm thấy một tia hi vọng nhóm lên khi Luyn nói chị còn thấy mờ mờ. Tôi hỏi: "Chị thấy em mặc đồ gì không?". Chị nheo mắt rồi thều thào: "Anh mặc áo kẻ sọc, đúng không?"
"Tôi chỉ có một ước mơ nhỏ nhoi trong cuộc đời này là ông trời đừng cướp đi đôi mắt của tôi. Cho tôi một khuôn mặt ác quỷ cũng được nhưng xin hãy để lại đôi mắt để tôi còn đứng lên bước tiếp, gắng gượng mưu sinh nuôi 2 con dại" - chị đau đớn.
Theo người nhà, anh Thược đã được ghép da lần 1. Trong thời gian tới, chị Luyn cùng sẽ được cắt lọc hoại tử, ghép da. Số tiền viện phí cứ đội lên từng ngày trong khi những đồng tiền cuối cùng mà anh chị chắt chiu đã cạn.
Mùa Xuân thật đẹp, rất đẹp vì đã có những trái tim đồng cảm với nỗi đau của các nạn nhân. Nhiều ngày qua, những tấm lòng vàng đã tìm đến bệnh viện để sẻ chia nỗi đau với đôi vợ chồng này.
Mùa Xuân năm nay thật kinh hoàng với gia đình anh Thược
Mùa Xuân năm nay thật kinh hoàng với gia đình anh Thược
"Trong 2 tuần qua, đã có hàng chục người đến tận giường bệnh an ủi chúng tôi. Tôi đã chực khóc khi có những cô chú dù gia đình không khá giả gì nhưng đã ủng hộ chúng tôi tiền chữa bệnh. Một mùa Xuân thật kinh hoàng nhưng cũng thật ấm lòng vì cuộc đời này luôn có những tấm lòng cao cả. Không có gì hơn, tôi xin cảm ơn tất cả mọi người. Cầu cho may mắn đến với vợ tôi để đôi mắt của cô ấy không bị cướp đi" - anh Thược chua chát.
Sống trong vật vã
Trong khi hung thủ đang trị bệnh tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 2 (TP Biên Hòa - Đồng Nai) thì vợ chồng anh Nguyễn Quốc Tuấn và chị Pham Thị Thanh Xuân (nạn nhân vụ tạt axit kinh hoàng tại Gò Vấp - TPHCM đầu năm 2012) lại trải qua một cái Tết đớn đau.
Cuối năm, khi tôi hỏi thăm chuyện anh Tuấn, bà Phạm Thị Kiệu, mẹ anh, luôn có những thông tin làm chúng tôi đắng lòng: "Thằng Tuấn đau quá, bế tắc nên hôm bữa lén thọc tay vào ổ điện để tự sát nhưng tôi phát hiện can được, cũng may!".
Đau cùng nỗi đau của con, bà Kiệu nghẹn lòng: "Vợ chồng thằng Tuấn đã ly tán sau vụ tạt axit man rợ do Lâm Tiến Dũng gây ra. Hai đứa con ở với mẹ, lâu lâu nhớ con, nhớ giọng nói ngọng nghịu của thằng Bảo nên Tuấn kêu anh hai lấy xe chở lên thăm. Là một người mẹ nghèo, tôi không biết phải làm sao để con được hạnh phúc như ngày xưa...".
Anh Tuấn bị mù từ sau vụ tạt axit
Anh Tuấn bị mù từ sau vụ tạt axit
Hỏi thăm chuyện ăn Tết, bà Kiệu thút thít: "Khổ lắm, bao nhiêu tiền dành dụm chắt góp đều lo cho thằng Tuấn. Tiền thuốc thang, tiền khám bệnh và bao nhiêu thứ tiền khác đổ xuống khiến nhà tôi kiệt quệ. Tết này may mà còn vài con vịt xiêm già cúng ông bà chứ không cũng không biết phải làm sao".
Với thương tật 96%, đôi mắt anh Tuấn đã mù lòa. Hơn một năm qua, anh chỉ biết bầu bạn với bóng đêm, nỗi đau thể xác và nỗi thương nhớ vợ con. Những nỗi đau quá lớn khiến đôi lúc tinh thần anh xuống dốc nghiêm trọng. Thế nhưng, hy vọng vẫn không ngừng nhen nhóm trên khuôn mặt người mẹ quê.
"Bữa trước, luật sư Công có giới thiệu cho thằng Tuấn một chỗ khám bệnh. Tôi dẫn nó lên thì người ta nói có thể cứu chữa được nhưng chi phí khoảng 30.000 USD. Giờ tôi cố gắng dành dụm, tằn tiện để mong một ngày đủ tiền mổ mắt cho con" - bà Kiệu hy vọng.
Đối với chị Xuân (vợ anh Tuấn), axit cũng đã làm biến dạng khuôn mặt nghiêm trọng. Vết thương ở cổ co rút khiến việc ăn uống của chị gặp nhiều khó khăn, mọi sinh hoạt bị đảo lộn hoàn toàn. Riêng Nguyễn Quốc Huy Bảo, những vết sẹo lồi lõm khiến cháu mỗi khi ra đường đều che kín mặt vì mặc cảm.
Ai cũng có thể là nạn nhân của axit
Hôm chúng tôi đến thăm vợ chồng chị Luyn ở Bệnh viện Chợ Rẫy, một người đàn ông tóc bạc trắng, áo quần phai màu đến cho biết: "Con tôi cũng bị tạt axit nhưng cơ quan chức năng chưa vào cuộc, hung thủ còn nhởn nhơ bên ngoài".
Nói đoạn, ông dẫn tôi đến giường con gái mình đang điều trị. Đó là một cô gái với nửa khuôn mặt bị cháy đen và phần ngực phỏng nặng vì axit.
"Tôi không biết ai là kẻ hèn hạ đã gây ra vụ án đau lòng này. Tôi là công nhân, quanh năm chỉ biết lo làm ăn chứ đâu dám làm mất lòng ai, vậy mà họ nỡ lòng nào... Axit ăn vào da vào thịt đau lắm, tôi không biết phải diễn tả làm sao để mọi người thấu hiểu nỗi đau tận cùng này" - cô gái nghẹn ngào trên giường bệnh.
Chị cho biết đêm hôm đó, đi làm về mệt, định đi ngủ thì chị nghe có người gõ cửa gọi tên mình. Chị vừa mở khóa thì hứng trọn ca axit rồi ngã quỵ. Gia đình chị đã báo công an xã nhưng đến nay vẫn chưa thấy ai lấy lời khai để giải quyết vụ việc.
Trong khi đó, là một sinh viên ngành y nhưng đến nay, chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền (26 tuổi, ngụ quận 9) phải từ bỏ ước mơ chữa bệnh cho mọi người. Bao nhiêu hy vọng, hoài bão đã tắt lịm khi cô sinh viên bé nhỏ bị kẻ thủ ác tạt nguyên ca axit vào mặt. Khuôn mặt Tuyền trở nên biến dạng ghê gớm vì loại axit đậm đặc gây nên.
Rời bệnh viện, Tuyền sống khép mình với sự chở che của gia đình và người thân. Nỗi đau này bao giờ nguôi ngoai để cô sinh viên tiếp tục đến trường?
Chị Tuyền trước và sau thảm họa
Chị Tuyền trước và sau thảm họa
Tạt người lớn đã đành, những kẻ không còn tính người, vô cảm khi gây án đã không chừa một ai, kể cả nhiều đứa trẻ mới bi bô tập nói, chập chững tập đi, thậm chí luôn vợ con của mình.
Đó là vụ tạt axit kinh hoàng xảy ra vào tháng 10-2012 tại Tiền Giang làm 1 phụ nữ và 3 trẻ em bị thương. Huỳnh Thanh Phong (43 tuổi) đã bị công an bắt giữ với hành vi cố ý gây thương tích do dùng axit tạt thẳng vào vợ, con trai 15 tháng tuổi cùng 2 đứa cháu ruột 9 tháng và 13 tháng tuổi.
Giận vợ, Phong tạt luôn chính con ruột của mình
Giận vợ, Phong tạt luôn chính con ruột của mình
 
Một bé khác mới 9 tháng cũng là nạn nhân của Phong
Một bé khác mới 9 tháng cũng là nạn nhân của Phong
Trao đổi với chúng tôi, gia đình chị Huỳnh Thị Mỹ Duyên (20 tuổi, vợ Phong) cho biết: "Duyên bị trúng axit nhưng với mức độ nhẹ, chỉ tội 3 đứa nhỏ trên người chi chít vết thẹo, có đứa còn bị thẹo trên mặt. Không biết mai này, tụi trẻ đi học có bị bạn bè chọc ghẹo không nữa?...".
Đòn thù axit đã làm nhiều người suốt đời sống trong nỗi ám ảnh kinh hoàng, làm tan nát những gia đình êm ấm, để lại những gánh nặng cho xã hội. Đến khi nào những nỗi đau không bút mực nào tả xiết này mới chấm dứt?
Theo Phạm Dũng
Người lao động
http://dantri.com.vn/phap-luat/cai-tet-kinh-hoang-cua-nan-nhan-axit-695928.htm

Friday, January 4, 2013

Ăn khế trả vàng


Ảnh Hoang Hung - www.thucphamtincay.vn
Chuyện xưa kể rằng:...Trong ngôi làng nọ có một gia đình giàu có. Người anh thì ở nhà sang, còn người em thì ở Chòi lá.
Trước sân nhà người em có trồng một cây khế. Một hôm có một con quạ chẳng biết từ đâu đến đậu trên cây khế và ăn những quả khế trên cây. Người em thấy vậy mới nói rằng, gia đình ta chỉ có một cây khế nếu ngươi ăn hết thì gia  đình ta  phải sống sao đây.  

Monday, December 3, 2012

Phải sống thế nào?

Nhiều định nghĩa về sống , nhiều nguyên tắc đề ra để sống:


Sống trên đời phải biết miếng dồi chó!

Sống là tranh đấu.

Thà chết vinh hơn sống nhục.

Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê.

Sống trong đời cần có một tấm lòng
Để gió cuốn đi

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

Vậy phải sống thế nào đây ?

Nhưng dù sao đi nữa:

Ta phải làm chủ cuộc đời ta!


Photobucket

Monday, November 26, 2012

Friday, September 14, 2012

Quả là có những con người không bằng con chó !

Đọc hai mẫu tin sau thì có lẽ tự khắc bạn sẽ đồng ý với nhận xét trên:

Tin thứ nhất: Cảm động chú chó canh mộ chủ suốt 6 năm

Thứ Sáu, 14/09/2012 12:57 (GMT + 7)

Câu chuyện về một chú chó ở Argentina ngồi canh mộ chủ nhân trong suốt 6 năm trời là minh chứng cho tình yêu và lòng trung thành của loài vật với con người.

Chú chó lai dòng chăn cừu của Đức Capitán đã canh mộ ông Miguel Guzmán tại thị trấn Villa Carlos Paz Cordoba, Argentina, suốt 6 năm qua.



Chú chó Capitán. Ảnh: La Voz
Capitán là quà của ông Miguel Guzmán dành tặng cho con trai Damian năm 2005. Không lâu sau, ngày 24.3.2006, tai họa giáng xuống gia đình, ông Miguel qua đời. Chú chó Capitán cũng bỏ nhà đi.
Bà Veronica, vợ ông Miguel, nói với tờ La Voz rằng sau một thời gian tìm kiếm mà không có kết quả, bà và con trai tin rằng Capitán đã bị tai nạn hoặc được một gia đình khác nhận nuôi.
Thế nhưng, khi họ tới thăm mộ ông Miguel thì chú chó đã ở đó từ bao giờ. Họ không hiểu Capitán làm thế nào mà tìm được đúng mộ chủ nhân.
Tuy bà Veronica và Damian, nay đã 13 tuổi, nhiều lần cố gắng đưa Capitán về nhà nhưng chú vẫn kiên quyết ở lại vị trí quen thuộc suốt 6 năm qua. Damian nói cậu mong Capitán về nhà song cậu hiểu tình yêu của chú dành cho cha cậu.
Hector Baccega, quản lý nghĩa trang Villa Carlos Paz Cordoba, nói rằng chú chó Capitán đã chiếm được cảm tình cũng như sự tôn trọng của các quản trang - những người chăm sóc chú thời gian qua.
Có lần Capitán bị gãy chân, họ đã đưa chú đến một bác sĩ thú y để chữa trị, nhưng khi đêm xuống, chú chó lại quay về bên mộ chủ nhân.


Theo Dân Việt


n đây là tin thứ hai: gái đẹp dẫm chết cún cưng

Thứ Sáu, 14/09/2012 06:56 (GMT + 7)
Mới đây, loạt ảnh ngược đãi cún cưng của một cô gái Trung Quốc đang bị cộng đồng mạng ném đá rào rào. Hành động dùng giày cao gót dẫm bẹp dí hai cún con của người này bị lên án là vô cùng tàn nhẫn. 


Những bức ảnh phản cảm này khi được đăng tải trên trang Weibo, lập tức bị cư dân mạng phản ứng dữ dội. Trong ảnh, cô gái trẻ thản nhiên vận đôi giày cao gót cao chừng 10 phân, lần lượt dẫm vào đầu hai chú cún có bộ lông đen và vàng. Hai con vật đáng thương trông rất thê thảm, ánh mắt chúng lộ rõ vẻ sợ hãi và bất lực. 


Các bạn có thể xem những hình ảnh ghê rợn hơn tại đây:

Mẫu chuyện khác về tình nghĩa của chó:


Chú chó vẫn đều đặn đi lễ nhà thờ sau khi cô chủ mất


Thứ Sáu, 18/01/2013 14:29

(NLĐO)- Hai tháng sau khi cô chủ qua đời, chú chó ngày ngày vẫn đều đặn tới nhà thờ mà cô chủ của mình sinh thời vẫn lui tới. Câu chuyện cảm động về chú chó gợi nhớ tới chú chó Hachiko huyền thoại, đang được chia sẻ nhiều nhất trên tờ Telegraph.


Ai cũng cảm động vì tấm lòng của Ciccio với cô chủ đã khuất. Ảnh: Facebook

Câu chuyện mới này là về một chú chó căn cừu Đức 12 tuổi có tên Ciccio. Những người tới nhà thờ Santa Maria Assunta tại làng San Donaci, thuộc khu vực Puglia - phía nam nước Ý, trong suốt hai tháng qua hẳn không thể không chú ý tới chú chó này. Ciccio đứng trước thánh đường với đôi mắt buồn thẳm ở nhà thờ mà cô chủ của nó khi còn sống vẫn hay đưa nó tới.

Mỗi buổi chiều, sau khi chuông nhà thờ vang lên, Ciccio lại tới nhà thờ. Thói quen đó đã được hình thành nhiều năm qua khi cô chủ còn sống. Tuy nhiên, cô chủ của Ciccio đã đột ngột qua đời hồi tháng 11-2012.  Ciccio đã tham dự đám tang và sau đó vẫn đi nhà thờ, dường như là để tưởng nhớ tới người đã khuất.

Tấm lòng của chú chó đã khiến những người trong làng rất cảm động và họ coi chú chó như một thành viên trong làng. Mỗi khi đi nhà thờ họ lại chuẩn bị thêm chút thức ăn để mang tới cho Ciccio. Ngoài ra chú chó nhỏ còn được sắp xếp một chỗ ngủ bên ngoài nhà thờ.

Cha xứ Donato Panna còn cho phép chú chó xuất hiện trong các nghi lễ của nhà thờ.
Đỗ Quyên (Theo Telegraph)

Wednesday, August 8, 2012

Ăn khế trả vàng



Chuyện xưa kể rằng:...Trong ngôi làng nọ có một gia đình giàu có. Người anh thì ở nhà sang, còn người em thì ở Chòi lá.
Trước sân nhà người em có trồng một cây khế. Một hôm có một con quạ chẳng biết từ đâu đến đậu trên cây khế và ăn những quả khế trên cây. Người em thấy vậy mới nói rằng, gia đình ta chỉ có một cây khế nếu ngươi ăn hết thì gia  
đình ta  phải
sống sao đây.    
        
  Quạ mới đáp lại rằng Ăn Khế Trả Vàng hãy lấy túi ba gang mà đựng. Hôm sau sẽ đến chở ngươi đi lấy vàng
Đúng hôm sau quạ đến chở chàng đến một đảo hoang vắng. Trên đảo có rất nhiều vàng, nhưng người em chỉ lấy đầy túi ba gang rồi leo lên lưng quạ về làng. Từ đó người em trở thành một người giàu có nhất làng.
Một hôm người anh ghé qua thăm, thấy em bổng dưng giàu có hơn mình nên mới hỏi người em làm cách gì lại mau giàu có như vậy. Người em mới kể lại chuyện con quạ ăn khế trả vàng. Người anh thấy thế mới hỏi người em nhường lại cây khế cho người anh. Thương anh, người em nhận lời.
Một hôm con quạ lại đến ăn khế và củng nói như thế với người anh. Người anh muốn làm giàu nhanh nên chẳng nghe lời quạ lại may túi sáu gang để lấy vàng.
Sáng hôm sau, quạ đến chở người anh đến đảo hoang lấy vàng. Đến đảo hoang, người anh vì lòng tham đã lấy vàng bỏ đầy túi sáu gang sau đó lại lấy cả vàng nhét đầy cả ngừơi. Khi quạ bay ngang biển thì thấy nặng người không bay nổi mới hất người anh xuống biển rồi bay mất


Câu chuyện cổ tích thời xưa nay đọc lại, nó thấy đã có nhiều đổi thay...
 Ngày còn bé, bà nó đã kể cho nó nghe một câu chuyện tương tự nhưng mà khác cơ..Bà nó kể nhiều về ông bố, về hai anh em nhà nọ..
..Lớn lên, đi học, cô giáo bảo hãy kể lại chuyện ĂN KHẾ TRẢ VÀNG theo ý mình... Một bạn của nó đã kể rằng:

"... người em sau khi được con chim lớn chở đi lấy vàng về đã trở nên giàu có. Người anh đến hỏi căn nguyên và cũng ước ao trở nên giàu có. Người em ra điều kiện, 
bắt buộc anh phải đưa hết của cải để đổi lấy cây khế. Người em trở nên giàu có nhất vùng với gia sản của mình và của người anh. 
Người anh trở nên túng thiếu bèn sang nhờ người em giúp đỡ. Người em lạnh lùng nói, ngày xưa khi tôi ngặt nghèo sang xin anh, anh đã đuổi đi mà không giúp. Nay cây khế sinh vàng tôi cũng đã đổi cho anh. Vậy còn gì mà anh quay lại đây yêu cầu tôi giúp? Tình nghĩa anh em ta đứt đoạn đây thôi. Thế rồi người anh ra đi với chiếc túi sáu gang và không bao giờ trở về nữa..

Ngày ấy nó cứ ấm ức mãi: "Thế người em đó cũng có tốt đâu, cũng thù dai và cũng tham lam! ..Mà tại sao con chim có thể nghe tiếng người và chở người đi được?Nó chưa bao giờ thấy một con chim nào to bằng con người cả, mà chắc phải to hơn mới chở nỗi chứ? Vả lại, bà nó đã kể cho nó câu chuyện khác!
..........Nó vẫn nhớ câu chuyện của bà nó kể. Lớn lên dù cuộc đời thăng trầm ..Có những đêm trong giấc ngủ nó vẫn nhớ như đang gối đầu trong lòng bà..Mắt lim dim nghe bà kể chuyện và mơ màng ngủ.....

Ngày xưa, ở một làng nọ, có một lão nông giàu có. Ông ta vốn người biết tính toán, siêng năng, chịu khó lại biết chắt chiu nên cuối đời ông cũng dành dụm được một ít điền sản nhất định. Nhưng mà trời chẳng phụ ai: chẳng cho ai tất cả mà cũng chẳng để ai không có gì. Lão nông có hai người con trai. Người con trai cả tính tình mạnh bạo, ăn nói quyết liệt nhưng có phần tham lam, vơ vét. Người con trai út hiền lành, thật thà và ốm yếu. Suốt ngày cậu út quấn quít bên cha, săn sóc chơi đùa với cha. Trong khi đó, cậu con cả bận vui chơi ca hát, rượu chè, cờ bạc..
Lòng lão nông buồn rười rượi. Đêm nằm vắt tay nghĩ ngợi. Ôi giá mà ta chỉ có một đứa con trai thôi cũng được. Một đứa thôi, nhưng nó có cái dũng mãnh quyết liệt của thằng cả. Mà cũng có cái thật thà, tốt bụng và thương yêu ta như thằng út của ta thì ta hạnh phúc biết là dường nào. 
Lão nông mỗi ngày một già yếu. Nhìn tính con trai cả tham lam vơ vét, ông cảm thấy không yên lòng..Nửa đêm ông lại thức giấc đi đi lại lại, trong lòng mông lung lắm..
Ít lâu sau, người ta thấy lão nông trồng một cây khế nhỏ cạnh cái giếng ở cuối mẫu đất nhà ông. Cái giếng ấy,ông chỉ dùng vào việc lấy nước tưới cho mấy gốc cây ăn quả đã trồng lâu năm. 
Hàng xóm nhìn ông làm, cười bảo:
- Ông ơi! Ông đã già yếu rồi, việc ấy để hai cậu nhà ta lo. Ông làm gì cho nhọc thân. Mà ông trồng rồi ông có ăn được đâu!
Lão nông vuốt râu cười bảo:
- Đời lão thì không ăn được những quả khế này rồi. Nhưng con lão sẽ ăn được. Mà nhỡ con lão không có phúc phận thì cháu chắt của lão. Nếu cứ nghĩ cho riêng lão thì sau nầy con cháu lão chắc gì có được quả ngon mà ăn?
Nói rồi, ông lão quay sang cậu con út bảo:
- Con ơi! Nhớ lời cha dặn. Hãy để tâm chăm bón cây khế này con nhé. Rồi sau này nó sẽ mang lộc đến cho con.
Cậu út vâng lời cha, ngày nào cậu cũng tưới cho cây khế một gàu nước nhỏ... Ngày lại tháng qua, cây khế đã ra tán rồi đơm bông kết trái..Cậu út rất thích mắc vỏng nằm dưới gốc khế để nhìn những chiếc bông khế tim tím bé nhỏ đung đưa...
Rồi đến ngày lão nông vĩnh viễn ra đi... Lo ma chay cho cha xong, người con cả gọi người em út lại và bảo:
- Này út! Mày phải hiểu là quyền huynh thế phụ. Nay cha đã mất, mày thì ốm yếu, nhút nhát, chả được cái tích sự gì.Tao lại là anh cả, nên theo luật, tất cả gì trong nhà này đều thuộc quyền tao. Nay tao cũng đã có vợ con. Bây giờ, không còn bố, thi thoảng tao phải đi làm ăn xa. Mày ở đây quả không tiện!
Tao sẽ làm cho mày một túp lều ở cuối rìa mẫu đất của bố để lại. Đằng ấy cũng có một con đường ra làng. Mày cứ mở cổng phía ấy mà đi cho tiện. Từ rày, việc tao, tao lo. Việc mày mày lo, thế nhá!
- Người con trai út, vâng lời anh ra ở ngoài túp lều nhỏ. Cậu buồn lắm, cực khổ nghèo đói cậu chẳng than thở với ai. Mỗi lần nhớ bố, cậu lại đến bên gốc khế.
- "Khế ơi! bây giờ chỉ có mày là bạn của tao thôi."
Có một cô gái con nhà nghèo ở cuối làng, đâm lòng thương yêu cậu út..Rồi cậu cũng yên bề gia thất với người con gái ấy...
Cây khế mỗi lúc một lớn, cậu chăm sóc bắt sâu, nhổ cỏ..
Ảnh: Nguồn Internet
Những mùa khế sai trĩu quả, cậu lại hái đem cho vợ đi bán. Mỗi lần hái khế cậu lại thầm thỉ:
- Khế ơi, ta cám ơn khế nhé. Khế đã cho ta những quả ngon. Nhờ có khế mà ta mới có chén cơm ăn.
Khi  có những con chim xà xuống ríu rít trên cành khế. Cậu lại nói:
" Chim ơi! nhẹ nhàng nhé, đừng làm rụng bông khế của ta nhé. Để mai này đậu quả ta có cái ăn chim nhé!"
Dân trong làng thấy cậu út hiền lành tốt bụng thì thương lắm. Mỗi lần vợ cậu út mang khế ra chợ bán, ai cũng xúm xít lại mua. Ai cũng bảo cây khế này ngon quá, ngon nhất làng..
..Một hôm, trong giấc ngủ mộng mị, cậu út nghe thấy bố bảo:" Con ơi, những điều cha lo nghĩ nay đã ứng. Nhưng con ơi, cha phòng xa, nên đã chôn một ít vàng dưới đất và trồng cây khế để đánh dấu. Số vàng ấy là để cho con. Ta cũng đồ rằng chắc anh con chả chia cho con cái gì từ tài sản của ta. Ngày mai, con hãy đào cách gốc khế chừng một thước. Cứ đứng ở gốc nhìn hướng mặt trời mà đào con nhé. Con hãy lấy lên, mua ruộng đất và cày bừa chăm chỉ làm ăn. Ta mừng cho con có được người vợ hiền. Thôi cha đi đây".
Hôm sau, ngủ dậy, cậu út bần thần mãi. Người vợ ngạc nhiên gặng hỏi, cậu mới kể câu chuyện giấc mộng cho vợ nghe..Hai vợ chồng bán tín bán nghi cùng bàn nhau cứ thử đào xem sao..
Quả nhiên, dưới đất cạnh gốc khế có một hũ sành nhỏ..Cậu út đem số vàng đào được đổi ruộng, tậu trâu..Hai vợ chồng chăm chỉ, thuận hòa nên càng lúc làm ăn càng khấm khá, con cái giỏi giang...
Còn người anh cả với số gia sản trong tay. Anh ta trở thành kênh kiệu, tự mãn. Muốn tỏ ra ta đây bậc giàu sang, quyền quý. Người anh cả đã bỏ tiền mua bao nhiêu kỳ hoa dị thảo, thú quý...Rồi lại kiếm đào nương, bài bạc, hút xách thâu đêm...Gia sản của người cha để lại cứ dần dần ra đi, đến nỗi cuối cùng ngôi nhà đang ở cũng phải gán nợ..Vợ con của anh ta cũng đành cuốn gói ra khỏi nhà...
Khi túng thiếu, anh phải đi vay mượn khắp nơi. Các chủ nợ nhắc anh ta rằng đứa em yếu ớt của anh bây giờ đã giàu có lắm..
..Một hôm, anh ta lần bước đến cuối mẫu đất của cha anh ngày xưa. Anh thật sự bàng hoàng trước những điều trông thấy...Anh ta bèn hỏi em:
" Ôi! Tại sao chú lại giàu có đến thế?".
Nhớ lời cha dặn, người em thủng thỉnh thưa:
" Cũng nhờ anh thương tình cho em gốc khế. Nhờ có nó độ nhật mà em có cơ hội chắt chiu sắm ruộng, sắm trâu".
Người anh khóc mà rằng:
" Em ơi, ngày xưa anh có lỗi với em. Nay anh ra nông nỗi này, không chốn dung thân. Em hãy cho anh được ở những ngày cuối đời bên gốc khế ngày xưa."
Người em vội nói:
" Anh ơi! Chuyện đã qua rồi, anh cứ ở đây với vợ chồng em. Có dưa có mắm cùng ăn, anh chớ ngại"..
Người anh ở lại nhà người em..Ngày nào người ta cũng thấy anh ta ra ôm cây khế mà khóc rằng: 
"Khế ơi, khế ơi! Ăn khế trả vàng..
Ta thiệt hổ ngươi.."
Ít lâu sau người anh bỏ làng ra đi và không quay về lại nữa.
Người đời thắc mắc không biết chuyện lão nông để lại của dưới gốc khế. Chỉ thấy cậu Út hay than van với mấy chú chim thường xà xuống ngọn cây khế. Nên nghĩ rằng thần linh đã thương tình giúp cậu Út bằng cách hóa thành CHIM THẦN.

TÁI BÚT
Người viết lại câu chuyện này vì buồn ngủ đã quên mất một chi tiết mà nó đã kể lại:
NGƯỜI CON ÚT ĐÃ ÂM THẦM CHẮT CHIU CHUỘC LẠI NHỮNG GÌ CỦA CHA ĐỂ LẠI MÀ NGƯỜI ANH ĐÃ ĐEM ĐI GÁN NỢ

note

doanchithuy wrote on Oct 10
Ăn quả gì mà phải trả giá ngàn vàng vậy :)

pipuska wrote on Oct 10
Mình đã từng thấm câu này lắm:) nhưng ở đời không như vậy:D

biengbiec wrote on Oct 10
Ủa , hôm nay chuyển qua kể cổ tích ??? Xưa rích xưa rơ rồi . Nhắm coi còn hợp thời không ta ???

linalol wrote on Oct 10
Mấy chuyện cổ tích vậy chứ có tác dụng giáo dục lớn đó chớ?

susumisa wrote on Oct 10
ăn khế trả vàng........,
bây giờ đi mua vàng thôi.........
hihihi
linalol wrote on Oct 11
susumisa said
ăn khế trả vàng........,
bây giờ đi mua vàng thôi.........
hihihi
 
Vàng lên giá rồi!